Cuteo@
Đọc bài Giấc Mơ Mỹ của chị Beo, được biết Singapore từ thời Lý Quang Diệu tới nay chỉ có 5 tờ báo (3 tiếng Anh, 2 tiếng Hoa) và 1 đài truyền hình, do hai công ty thân chính phủ nắm giữ. Và có một luật bất thành văn vẫn dụng: không đả kích, phê phán chính phủ và các chính khách tối cao.
Mình kết nhất câu này của Lý Quang Diệu khi đáp trả những chỉ trích về chính sách bóp nghẹt tự do ngôn luận:
Đọc bài Giấc Mơ Mỹ của chị Beo, được biết Singapore từ thời Lý Quang Diệu tới nay chỉ có 5 tờ báo (3 tiếng Anh, 2 tiếng Hoa) và 1 đài truyền hình, do hai công ty thân chính phủ nắm giữ. Và có một luật bất thành văn vẫn dụng: không đả kích, phê phán chính phủ và các chính khách tối cao.
Mình kết nhất câu này của Lý Quang Diệu khi đáp trả những chỉ trích về chính sách bóp nghẹt tự do ngôn luận:
Nhân quyền phụ thuộc vào truyền thống văn hóa, mô hình xã hội, hoàn cảnh lịch sử của từng quốc gia. Công việc của Sing chỉ người Sing được phép ca thán. Mỹ và Sing là hai nước khác nhau, anh lấy tư cách gì để áp đặt quyền lợi của người Sing như người Mỹ?
Đoạn trích dẫn này dễ dàng tìm thấy trên Youtube, video đen trắng.
Câu trả lời của Lý Quang Diệu thể hiện sự hiểu biết, tầm nhìn và nhân cách con người ông.
Lũ rận zân chủ nghĩ gì khi đọc câu này?
Lũ rận zân chủ nghĩ gì khi đọc câu này?
Tin cùng chuyên mục:
Từ chiếc camera đầu ngõ đến “mắt thần” của Công an Hà Nội
Một bài viết pha trộn dữ kiện đúng với suy diễn cảm tính trong phản biện chính sách xăng E10
Ký ức cá nhân, cảm xúc bất mãn và trò ngụy biện nhằm chính danh hóa bạo lực
Không có chiếc ghế nào cao hơn pháp luật